Trịnh Công Sơn & Tình yêu Part 1

    Share

    UntilU
    Thành Viên
    Thành Viên

    Nam
    Tổng số bài gửi : 130
    Age : 29
    Đến từ : HOU
    Hiện đang là : Student
    Registration date : 22/12/2007

    Thông báo Trịnh Công Sơn & Tình yêu Part 1

    Bài gửi by UntilU on Tue Aug 12, 2008 1:55 am


    Trịnh Công Sơn và Khánh Ly (1992)

    "Tôi là kẻ vô đạo trong tình yêu
    những khi tôi giận hờn cuộc đời.
    Khi cuộc đời yêu tôi,
    tôi sẽ là tín đồ của tình yêu. "


    CUỘC SỐNG KHÔNG THỂ THIẾU TÌNH YÊU
    Người ta nói trên trái đất không có gì ở ngoài qui luật cả. Nhưng tình
    yêu hình như cũng có lúc là một ngoại lệ. Tình yêu có thể nâng bổng con
    người nhưng cũng lắm lúc nhấn chìm kẻ háo hức. Tôi không tin những
    người quá lạc quan khi nói về tình yêu bằng thể khẳng định. Người ta có
    thể tin rằng mình được yêu và cũng có thể hiểu nhầm mình không được yêu.

    Tôi không thể nói về một vấn đề mà chính bản thân mình cũng chưa hiểu
    hết. Chưa hiểu hết là nói theo kiểu đại ngôn chứ thật sự là hoàn toàn
    không thể hiểu. Nếu có người nào đó thách thức tôi một trò chơi nghịch
    ngợm thì tôi sẽ mang tình yêu ra mà đánh đố. Tôi e, không ai dám tự
    xưng mình am tường hết nội dung phong phú và quá phức tạp của tình yêu.

    Có người yêu thì hạnh phúc; có người yêu thì đau khổ. Nhưng dù đau khổ
    hay hạnh phúc thì con người vẫn muốn yêu. Tình yêu vì thế mà tồn tại.
    Con người không thể sống mà không yêu. Hàng nghìn năm nay con người đã
    sống và đã yêu - yêu thật lòng chứ không phải giả. Thế mà đã có không
    biết bao nhiêu là tình yêu giả. Cái giả mà rất thật trong đời. Sự giả
    trá đó lúc biết được thì làm khổ lòng nhau biết bao nhiêu mà kể. Người
    giả, người thật nhìn nhau lúc bấy giờ ngỡ ngàng không biết thế nào nói
    được. Người thật thì nằm bệnh, người giả thì nói, cười huyên thuyên.
    Ðời sống vốn không bất công. Người giả trong tình yêu thế nào cũng
    thiệt. Người thật thế nào cũng được đền bù.

    Tình yêu thời nào cũng có. Nhưng có tình yêu kết thúc bi thảm đến độ có
    khi con người không dám yêu. Yêu mà khổ quá thì yêu làm gì. Có người đã
    nói như vậy.

    Tôi đã có dịp đứng trên hai mặt của tình yêu và dù sao chăng nữa, tôi
    vẫn muốn giữ lại trong lòng một ý nghĩa bền vững: "Cuộc sống không thể
    thiếu tình yêu".


    Bút pháp của Trịnh Công Sơn

    Diễm của những ngày xưa

    Thuở ấy, có một người con gái rất mong manh, đi qua những hàng cây Long não lá li ti xanh mướt để đến trường.

    Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái vẫn đi qua dưới những vòm cây long não.
    Có rất nhiều mùa nắng và mùa mưa cũng theo qua. Những ngày nắng ve râm
    ran mở ra khúc hát mùa hè trong lá. Mùa mưa Huế, người con gái đi qua
    nhoà nhạt trong mưa giữa hai hàng cây long não mù mịt.

    Nhà cô ấy ở bên kia sông, mỗi ngày phải băng qua một cây cầu rồi mới gặp hàng long não để đến trường.
    Từ ban công nhà tôi nhìn xuống, cái bóng ấy đi đi về về mỗi ngày bốn
    bận. Thời buổi ấy những người con gái Huế chưa hề dùng đến những phương
    tiện có máy nổ và có tốc độ chóng mặt như bây giờ. Trừ những người đi
    quá xa phải đi xe đạp, còn lại đa số cứ chậm rãi đến trường bằng những
    bước đi thong thả hoàng cung. Đi để được ngắm nhìn, để cảm thấy âm thầm
    trong lòng mình là một nhan sắc. Nhan sắc cho một người hay cho nhiều
    người thì quan trọng gì đâu. Những bước chân ấy từ mọi phía đi về những
    ngôi trường với những cái tên quen thuộc, đôi khi còn quá cũ kỹ. Đi để
    được những con mắt chung quanh nhìn ngắm nhưng đồng thời cũng tự mình
    có thời giờ ngắm nhìn trời đất, sông nước và hoa lá thiên nhiên. Long
    não, bàng, phượng đỏ, mù u và một dòng sông Hương chảy quanh thành phố
    đã phả vào tâm hồn thời con gái một lớp sương khói lãng mạn, thanh
    khiết. Huế nhờ vậy, không bao giờ cạn nguồn thi hứng. Thành cổ, lăng
    tẩm, đền đài khiến con người dễ có một phần nào hoài niệm về quá khứ
    hơn và một phần nào cũng giúp cho con người được cứu rỗi ra khỏi vòng
    tục luỵ. Và từ đó, Huế đã hình thành một không gian riêng. Nó không cám
    dỗ như cõi phồn hoa đô hội nhưng nó là mạch nguồn gợi cảm nhẹ nhàng
    riêng. Từ đó con người bỗng đâm ra mơ mộng và mơ ước những cõi trời gần
    như không có thực.

    Nhưng sự thật và mơ là gì? Thật ra nói cho cùng cái này chỉ là ảo ảnh
    của điều kia. Và với những ảo ảnh đó đã có một thời khá dài lâu những
    con người lớn lên trong thành phố nhỏ nhắn đã dệt gấm, thêu hoa những
    giấc mơ giấc mộng của mình.
    Đó cũng là thời gian mỗi sáng tinh mơ, mỗi chiều, mỗi tối, khi tiếng
    chuông Linh Mụ vang xa trong không gian, truyền đi trên dòng sông để
    đến với những giấc mộng của mình.
    Thời gian trôi đi ở đây lặng lẽ quá. Lặng lẽ đến độ con người không còn
    cảm giác về thời gian. Một thứ thời gian không màu sắc, không bóng
    hình, chỉ có cái chết của những người già vào mùa đông quá rét mới làm
    sực tỉnh và bỗng chốc nhận ra tiếng nói thì thầm của lăng miếu, bia mộ
    của những vùng núi đá chung quanh.

    Trong không gian tĩnh mịch và mơ màng đó, thêm chìm đắm vào một khí hậu
    loáng thoáng liêu trai, người con gái vẫn đi qua đều đặn mỗi ngày dưới
    hai hàng cây long não để đến trường. Đi đến trường mà đôi lúc dường như
    đến một nơi vô định. Định hướng mà không định hướng bởi vì những bước
    chân ngày nào ấy dường như đang phiêu bồng trên một đám mây hoan lạc
    của giấc mơ.

    Người con gái ấy đã đi qua một cây cầu bắc qua một dòng sông, qua những
    hàng cây long não, qua những mùa mưa nắng khắc nghiệt để cuối cùng đến
    một nơi hò hẹn.
    Hò hẹn nhưng không hứa hẹn một điều gì. Bởi vì trong không gian liêu
    trai ấy hứa hẹn chỉ là một điều hoang đường - giấc mơ liêu trai ngày
    nào sẽ không có thực và sẽ biến mất đi.
    Người con gái đi qua những hàng cây long não bây giờ đã ở một nơi rất
    xa, đã có một đời sống khác. Tất cả chỉ còn là kỉ niệm. Kỉ niệm nào
    cũng đáng nhớ nhưng vẫn phải quên. Người con gái ấy là Diễm của những
    ngày xưa.



    _________________
    Không có việc gì khó !
    Houdesign No 1..

    UntilU
    Thành Viên
    Thành Viên

    Nam
    Tổng số bài gửi : 130
    Age : 29
    Đến từ : HOU
    Hiện đang là : Student
    Registration date : 22/12/2007

    Thông báo Re: Trịnh Công Sơn & Tình yêu Part 1

    Bài gửi by UntilU on Tue Aug 12, 2008 1:56 am

    Bút pháp của Trịnh Công Sơn

    CHỢT TÔI THẤY THIÊN THU LÀ MỘT ĐƯỜNG KHÔNG BẾN BỜ
    Trịnh Công Sơn
    Báo Tuổi trẻ, số ra ngày 6-2- 1994
    Những con đường trăng tròn là những con đường trăng khuyết. Vẫn là
    những con đường cũ en đi qua và tôi đi qua. Thế rồi, có những lúc tôi
    đi qua những con đường mù mịt không trăng. Những tro tàn quá khứ bỗng
    dậy lên một cơn lốc cuốn tôi về với những con đường ma quái ảo ảnh chập
    chờn.
    Cái chập chờn của một thân thể phiền não không biết mai nay mốt nọ ra
    sao, cứ thắc thỏm muốn gởi gắm vào cuộc đời một linh hồn phiêu lạc. Tôi
    phiêu lạc bao nhiêu năm rồi trên một dòng đời không bờ bến. Có khi
    tưởng bờ là bến. Có khi tưởng bến là bờ. Cái tạm và cái thường hằng lắm
    khi là một. Thế mà cứ lại là khác nhau. Cái bờ mỏng manh khoảnh khắc ra
    đi. Cái bến nhiều khi bền bền ở lại. Bờ mở ra những bến. Có dâu bể cho
    bờ. Nên định mệnh bờ thường trói buộc thân phận bến.
    Tôi là bờ em ra đi. Em là bến tôi ghé lại
    Con đò ghé qua bờ này bờ nọ, nhưng sẽ đậu lại ở một bến kia.
    Mùa xuân là bờ hay bến? than ôi, mùa xuân chỉ là bờ. Ai ai trong đời
    này cũng có lần ghé qua cái bến tạm mùa xuân. Cái bờ bến mùa xuân nhập
    nhằng những dặm trường lận đận. Thoắt nhiên bến xuân chỉ còn lại là bờ.
    Cái biến đi qua, rồi cái bờ ở lại. Cái bến hiu hắt của một thuở tưởng
    rằng thời hoàng kim bến sẽ mãi mãi không bao giờ là bờ. Thế rồi tuổi
    đời người người -đến đến – đi đi cứ mộng vờ, hoang tưởng hão huyền một
    thứ bờ bờ - bến bến, không biết nơi nào để neo lại một thân thể phiêu
    bồng.
    Có thể bến cho em và bờ cho tôi. Tôi cứ mãi đi và em ở lại. Cái thân
    phận thuyền quyên ấy đừng làm đau xót đời. Cuối cùng, trong cõi mông
    lung mờ mờ ảo ảo, em vẫn chính là cái bến hư ảo một cách vẹn toàn mà
    tôi có lúc mỏi mệt sẽ tìm về nương tựa.
    “ Ru đời đi nhé cho ta nương nhờ lúc thở than”…
    Cái bờ ru lời hiu quạnh lau lách. Cái bến ru chập chờn một đốm lửa chiều…

    Trong một giấc ngủ bồng bềnh không giờ giấc của mùa xuân, tôi thảng
    thối thấy bờ bến bỗng rã tan thành những cánh bèo mông lung vô định. Em
    tôi không bến và tôi không bờ. Em trôi đi và tôi cũng trôi đi. Em và
    tôi cũng là bến. Em và tôi cũng là bờ. Chúng ta tan biến vào nhau thành
    một khối bến bờ không còn chia lìa nữa. Trong em không còn trí nhớ về
    bến. Trong tôi cũng mất hết những ký ức về bờ. Bến ở đâu và bờ ở đâu?
    1-2-1994

    Tình yêu và tiếng hát


    Tình yêu cho phép những ca khúc ra đời. Nỗi đau và niềm hân hoan làm
    thành bào thai sinh nở ra âm nhạc. Âm nhạc như thế là tình yêu, là
    trong bản thân nó hàm chứa 1 cõi nhân sinh bề bộn những khổ đau và hoan
    lạc. Không có bất hạnh và nụ cười có lẽ âm nhạc cũng không thể có duyên
    ra đời.
    Có người đi đến với cuộc đời và ngẫm nghĩ: nếu đời sống vắng bóng âm
    nhạc và tiếng hát thì ta sẽ như thế nào đây? Ở đâu có con người , ở đó
    có tiếng hát. Trên mặt đất , trần gian này tiếng hát nhắc nhở ta 1 điều
    giản dị: tôi hát là tôi hiện hữu. Tôi tồn tại có nghĩa là tôi sẽ mất
    đi. Tôi mất đi, mọi người cũng sẽ mất đi, nhưng tiếng hát còn ở lại. Ở
    lại như chiến tích vừa buồn bã vừa huy hoàng của 1 cõi đời.
    Tiếng hát thường làm nhớ nhung con người. Nhớ một con người là nhớ cả
    một trần gian. Cái thân thể mĩ miều của trần gian này nọ đã từng vạch
    ra những lối đi mờ ảo, hoang đường trong bể dâu của cuộc sống. Thân thể
    ấy bỗng tự thân đã biến thành thánh địa cho cuộc chiêm ngưỡng tình yêu.
    Âm nhạc và tiếng hát ra đời để ca tụng một gót chân, một bàn tay, những
    môi, mắt, má, và đôi khi một mái tóc trầm hương và sau đó là nụ cười,
    nước mắt của một đời người.
    Tiếng hát là con đẻ của thân xác. Từ thân xác bay lên những giai điệu
    và lời ca. ca hát là để nhớ nhau và đôi lúc, để an ủi mình. An ủi một
    cái gì còn ở lại và than thở một điều gì đã ra đi.
    Tất cả mọi điều sẽ qua đi, sẽ biến mất, nhưng tiếng hát, câu ca, một
    khi đã được khai sinh với ngày thôi nôi huy hoàng của nó thì sẽ ở lại
    với đời mãi mãi. Đó là một cuộc rong chơi ngậm ngùi của hữu hạn muốn
    chộp bắt cái vô hạn làm món quà thế chấp cho đời mình.

    Đành vậy với tình yêu

    Cho đến cuối thế kỷ này, khi mà những khám phá khoa học đã bóc trần mọi
    lớp vỏ huyễn hoặc của thế giới quanh ta thì con người vẫn tiếp tục hồn
    nhiên chất vấn mình và chất vấn nhau: Tình yêu là gì? Tình yêu có thật
    hay không ?
    Bao nhiêu thế kỷ qua đi và tình yêu cũng thay hình đổi dạng. Đắm chìm
    vào những cuộc vong thân ngoạn mục, tình yêu đã hoá thân và theo từng
    thời kỳ, mang những khuôn mặt khác.

    Tình yêu cuối thế kỷ này không còn mộng mị nữa. Những giấc mơ hão huyền
    đã ra đi. Con người đến với tình yêu bằng một ngôn ngữ khác. Có một thứ
    hình bóng của mộng du len lỏi vào giữa cái điều mà người ta gọi là tình
    yêu. Và cứ thế người ta lao vào cái điều "tưởng như" ấy một cách đồng
    bóng và đánh mất dần cái hồn phách thơ mông của những ngày đã xa xưa.

    Đừng bao giờ nói một lời có tính cách khẳng định về tình yêu. Mới ngày
    hôm qua là như thế hôm nay đã khác rồi. Tình yêu tưởng vĩnh viễn ra đi
    mà không ra đi. Tình yêu vờ như ở lại mà không ở lại. Kể lại một chuyện
    tình thường khi là kể lại một cái gì đã mất. Nhưng cũng không hiếm
    những trái tim lạc hướng bỗng một hôm lại ngoạn mục quay về. Không thể
    nói nhiều về tình yêu mà không mắc lỗi lầm. Cứ để nó yên ở một vị trí
    nào đó và nhìn ngắm, quan sát hoặc chờ đợi. Tình yêu là bất khả tư
    nghì.

    Không ai điên gì mà tự xưng mình là kẻ biết rõ về tình yêu nhất. Đau
    khổ cả trăm lần vẫn cứ là một đứa trẻ thơ trong tình yêu. Tình yêu có
    lẽ là lời nói dối uyên thâm nhất của trái tim. Một trái tim kim cương
    không tì vết, không thách thức nhưng ngạo nghễ và thích đùa. Một thứ
    đùa cợt làm bằng bi hài kịch và trên sân khấu của cuôc hành trình đã
    làm nổ tung ra những cơn thịnh nộ của núi lửa hoặc của những mùa băng
    rã tuyết tan.

    Dù thế nào cũng đừng phỉ báng tình yêu bởi nghĩ cho cùng nó vẫn là
    nguồn an ủi duy nhất. Nó là trò chơi dối trá cần thiết và qua nó chỉ có
    con ngưòi mới hiểu được thế nào là đau khổ để rồi có lúc phải thốt lên:
    Tôi buồn quá....

    Tình yêu là không khoan nhượng. Cái khía cạnh ác độc của tình yêu không
    ai có thể đo lường được. Khi cần dập chết một cuộc tình nó sẽ không cần
    biết nương tay. Nó lạnh lùng thản nhiên trước cơn hấp hối của "con bệnh
    tình". Vì thế xin các hoàng tử, quí công nương hãy biết kềm giữ mình
    khi đứng bên mép bờ hiu hắt và luôn luôn chuẩn bị sẵn cho mình một bài
    kinh thiền định để giữ được cõi lòng bình an, tĩnh lặng. Mọi cơn bão sẽ
    qua đi và trên các bờ bãi, biển đã để lại bao nhiêu là sinh vật biển
    cho một bữa tiệc dù muộn màng, phù du, nhưng cũng đủ để làm hồi sinh
    một nỗi khát sống và xoá đi những thương tích tuồng như không đáng có.

    Tình yêu không có thắng bại. Ở đây không phải đấu trường mặc dù vẫn có
    những vết thương. Thậm chí đôi khi còn mang đến những cái chết, những
    cái chết không báo trước nhưng cũng nhuốm đầy đủ màu sắc tai ương, của
    một kiếp nạn. Những cái chết như thế không còn mới mẻ gì nữa, chỉ đủ
    gây ngạc nhiên thoáng qua để có dịp nhắc nhở lại một thời kỳ vàng son
    của triều đại lãng mạn. Thế nhưng ở đâu đó trên các vỉa hè trong lòng
    các đô thị, nhất là dưới ánh đèn mờ tỏ ở các ngoại ô, tiếng xì xào vẫn
    cứ vang lên như một ngọn gió xót thương qua các đền thờ của ảo giác. Đó
    cũng là lời tôn vinh phù phiếm nhằm làm thăng hoa tình yêu hầu khôi
    phục lại một thứ lòng tin đã bị đánh mất.

    Nếu có dịp chạm vào tình yêu thì hãy thử mượn một cỗ xe chở lòng bất
    kính đến trước. Có thể không hẳn là lòng bất kính mà một cái gì đó gần
    với sự thờ ơ, lãnh đạm hoặc một phương cách lịch sự bóng bẩy phường
    tuồng. Đó là lá chắn cần thiết, một thứ bùa hộ mạng để chống đỡ những
    mũi dao vô đạo có thể gây thương tích bất ngờ trên lòng tự trọng.

    Tình yêu hình như không di chuyển trên một mặt phẳng. Nó thường dẫn
    người trong cuộc đi qua những nơi chốn không hề dự phòng trước. Thế rồi
    một hôm bỗng dưng mọi chuyện cứ lệch lạc hẳn đi và người trong cuộc
    thấy mình không còn là mình nữa. Như trong mùa biển động, những con
    sóng dữ tha hồ nhảy múa và nó rút dần tinh lực của con người.

    Có những kẻ thấy được thiên đường. Có những kẻ thấy được địa ngục. Và
    có không ít những kẻ bị chọc mù đôi mắt khi đi qua tình yêu. Những giấc
    mơ hồng, những ác mộng đen. Đôi khi có những cái bóng vô hồn ngoan
    ngoãn tới lui trong không gian vô hình của những câu thần chú. Khi nhóm
    lửa đốt lòng mình trên những mê hoặccủa lời thề nguyền thì lúc ấy chỉ
    còn âm binh nói chuyện với âm binh. Giấy vàng bạc bay lả tả phủ hết con
    đường tỉnh thức để mở ra một cõi đời son phấn ngào ngạt hương hoa mơ
    mơ, tỉnh tỉnh, muội muội, mê mê nhưng đầy một thứ lạc thú riêng tư, một
    cõi trời bay bổng.

    Chấp nhận tình yêu là chấp nhận một thứ có có, không không, đùa đùa,
    thật thật. Nó vô hình tướng nhưng làm rã tan hồn phách. Không có nó thì
    đời sống không biết sẽ tẻ nhạt đến dường nào. Thôi thì đành có nó vậy.

    Xuân ''98

    ------------



    _________________
    Không có việc gì khó !
    Houdesign No 1..

    Halley67
    Thành Viên
    Thành Viên

    Nam
    Tổng số bài gửi : 90
    Age : 33
    Đến từ : Bacninh city
    Hiện đang là : cửu vạn
    Sở trưởng : nhiều như sở đoản
    Registration date : 16/09/2008

    Thông báo Re: Trịnh Công Sơn & Tình yêu Part 1

    Bài gửi by Halley67 on Fri Sep 26, 2008 2:51 am

    bài này hay, thơ trịnh, nhạc trịnh đều hay, khà khà, kiếm thông tin ở đâu thế ku...

    Deek
    Moderator
    Moderator

    Nam
    Tổng số bài gửi : 120
    Age : 28
    Đến từ : Sát vách nhà hàng xóm
    Hiện đang là : Bố đời
    Sở trưởng : thích nghe chương trình radio dành cho người điếc....
    Registration date : 24/12/2007

    Thông báo Re: Trịnh Công Sơn & Tình yêu Part 1

    Bài gửi by Deek on Fri Sep 26, 2008 9:51 am

    Trùng hợp thật..... cứ trời mưa hay mùa thu là số người nghe nhạc Trịnh lại tăng vọt...
    Đúng là một nỗi ám ảnh đấy....
    Tao đang nghe Nhìn những mùa thu đi và Những con mắt trần gian...
    À ,mà theo thông tin của tao thì Diễm xưa đã từng được dịch sang tiếng nhật và giảng dạy trong chương tình của một trường đại học Nhật đấy...

    Sponsored content

    Thông báo Re: Trịnh Công Sơn & Tình yêu Part 1

    Bài gửi by Sponsored content Today at 11:30 pm


      Hôm nay: Mon Dec 05, 2016 11:30 pm